☼—Lion VIP ™ - Diễn Đàn HOT

Chuyển đến trang : Previous  1, 2


Go downThông điệp [Trang 2 trong tổng số 2 trang]


Admin

Re: Bản tình ca muôn thuở?on Wed Apr 10, 2013 6:48 pm

avatar
Tước Hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chương 26

Bụng Liên Liên mỗi ngày một lớn, đã tới lúc nàng không thể đi theo đoàn hát được nữa. Vương Long sửa soạn để gửi vợ về Đài Bắc.

Từ hai tháng trước Lý Bân đã về rồi. Mọi chuyện trong đoàn hát đều trao trọn quyền cho Vương Long sắp xếp lo liệu.

Ngày mà Vương Long quyết định gửi vợ về, đoàn hát đang trình diễn ở Tân Gia Ba. Thật là đáng ngại, phải để cho Liên Liên đi một mình. Từ nhỏ đến lớn, đi đâu nàng đều đi với cha. Từ ngày lấy chồng nàng là cái bóng của chàng không rời một bước. Nhưng vì những giao kèo của đoàn hát đã lỡ ký cả năm. Công việc điều khiển lại rất bận rộn, nên chàng đành để vợ đáp tàu về Đài Bắc một mình. Trước đêm chia tay, chàng dặn dò vợ đủ thứ. Chàng nói thêm.

- Gặp cha, em nói là cha cứ yên tâm. Mọi chuyện anh lo liệu chu toàn trôi chảy cả. Nhờ chương trình quảng cáo đoàn hát đã gặt hái được nhiều thành công, trong hai tháng vừa qua mình dư ra được ba vạn rưỡi. Anh giữ lại một vạn để dùng khi bất trắc, em đem về cho cha hai vạn rưỡi để chi dùng hay để vào nhà băng. Điều em cần nhớ nhất là giữ gìn sức khỏe. Đừng thức quá khuya, đừng làm chuyện gì để có thể mất sức. Anh sẽ tính ngày, tới lúc em gần sanh, dù có bận chuyện gì anh cũng về với em.

Mắt Liên Liên rớm lệ.

- Xa anh em nhớ anh lắm. Nếu không vì sức khỏe của con sau này, chắc em không chịu về như thế này đâu!

Vương Long gật đầu an ủi vợ.

- Anh biết. Nhưng em phải cố gắng. Mình chỉ tạm xa nhau ít tháng thôi. Rồi mọi chuyện lại như cũ.

Vương Long mỉm cười nói cho Liên Liên quên buồn.

- Nhớ là phải sanh con gái giống y hệt em đó nghe!

- Không, em đã nói rồi, Nhất định nó phải là con trai.

Hai vợ chồng ôm nhau cùng cười sung sướng.

Từ ngày biết chắc là mình sắp có con, tâm tình Vương Long cũng dần dần thay đổi với niềm hy vọng mới. Chàng âu yếm yêu thương Liên Liên chân thành hơn. Chàng hăng say làm việc nhiều hơn.

Quả thật, tình yêu của Liên Liên đã cứu vớt đời chàng. Tình yêu thật là mầu nhiệm. Chàng cảm ơn thượng đế đã ban cho chàng một người vợ tốt. Chàng cảm ơn Liên Liên đã yêu chàng. Chàng đã nhận ra được rằng tất cả những gì chàng đang có, sắp có là tuyệt diệu, là đáng quí. Chàng đã biết gìn giữ và vun đắp. Chàng đã biết lưu luyến và sợ nó mất đi.

Thế rồi giờ phút chia tay đã đến. Liên Liên lên tàu trở về Đài Bắc, còn chàng trở về khách sạn một mình. Nhìn chiếc giường rộng rãi, chàng bỗng cảm thấy một nỗi cô đơn trống trải tràn ngập tâm tư.

Gần một năm qua cuộc sống lứa đôi đã tạo cho chàng những thói quen. Bây giờ xa Liên Liên chàng mới biết sự hiện diện của nàng trong đời sống của chàng là cần thiết.

Để quên đi nỗi buồn xa cách, chàng lao đầu vào công việc, hăng say hoạt động hơn.

Thời gian một tháng trôi qua. Vương Long tính thầm chỉ còn một tháng nữa thì tới ngày Liên Liên sanh. Nhưng một hôm, chàng đang trông coi một buổi tập dợt thì nhận được điện tín của Lý Bân. Mở ra coi chỉ có mấy chữ:

"Về gấp Liên Liên đau nặng. Lý Bân "

Vương Long giật mình, chàng trao tất cả công việc cho Trúc Can trông coi, rồi đáp tàu về Đài Bắc ngay.

Một ngày một đêm lênh đênh trên biển cả, lòng nóng như lửa đốt. Chàng tự hỏi mới mấy tháng trước đây, Liên Liên còn khỏe mạnh bình thường, sao lại nhận được tin nàng đau nặng. Nàng bị đau bệnh gì? Có gì nguy hiểm cho nàng không?

Một nỗi lo âu tràn ngập trong lòng chàng. Chắc là bệnh tình phải nguy kịch lắm nên Lý Bân mới đánh điện tín cho chàng bằng một giọng như vậy.

Một linh cảm có chuyện không hay sắp sửa xảy ra khiến chàng càng thêm lo âu hồi hộp.

Về tới nhà, chàng thấy trong sân đầy những người, kẻ giăng màn, người che sân... Một điềm bất tường rồi. Chàng đứng chết lặng ở cổng. Chiếc xách cầm tay rớt xuống đất tự lúc nào.

Một người trong sân nhìn ra thấy chàng thì la lớn.

- Tử Ái! Tử Ái!!

Mọi người cùng đổ xô ra. Lý Bân cũng bước ra vừa nhìn thấy chàng, ông đã lắc đầu tuyệt vọng.

- Chậm quá rồi, con ơi!

Ông òa lên khóc nức nở khiến chàng cũng không cầm lòng được nước mắt chảy quanh. Hai người đàn ông một già một trẻ ôm lấy nhau sụt sùi rơi lệ, thật chẳng còn cảnh nào mủi lòng hơn.

Vương Long phải cố gắng trấn tĩnh, dìu cha vợ vào nhà.

- Nhà con đi hồi nào vậy?

- Tám giờ tối hôm qua. Cho tới lúc sắp đi, nó chỉ nhắc tên con, nó tội nghiệp con ở lại không có người chăm sóc. Nó còn hy vọng con về kịp, để nó nhìn mặt nhắn nhủ con vài điều. Nhưng hy vọng của nó cuối cùng cũng không thành.

Nước mắt Vương Long chảy quanh, giọng chàng lạc đi.

- Hiện giờ nhà con nằm đâu?

- Ở trong y viện. Mọi người đang sửa soạn đón nó về đây. Chắc cũng sắp về tới nơi rồi.

- Nhưng nhà con đau bệnh gì mà đi mau vậy? Hay là đau đã lâu mà cha đánh điện chậm cho con?

Lý Bân lắc đầu giọng vẫn nghẹn ngào.

- Không, nó vừa bị đau là cha đưa nó vào y viện và đánh điện tín cho con hay ngay. Nó bị hư thai rồi làm băng, đi mau lắm, chỉ có hai ngày hai đêm.

Giọng Lý Bân tắc nghẹn.

- Như vậy là cái mộng có cháu của cha không thành rồi, trời sao trớ trêu, kẻ già không bắt chết, lại bắt người trẻ.

Hai hàm răng của Vương Long cắn chặt vào nhau. Chàng có cảm tưởng như hụt hơi, nghẹt thở. Sự ra đi của Liên Liên thật quá bất ngờ. Chỉ mới tháng trước thôi, cuộc đời còn xây bao nhiêu mộng ước. Vợ chồng còn bàn tính cùng nhau chuyện nọ chuyện kia. Thế mà, chỉ một sớm một chiều, Liên Liên đã ra đi vĩnh viễn.

Tiếng xe đỗ ngoài cổng. Xác Liên Liên đã về tới nhà. Hai người phu nhà đòn nhẹ nhàng đặt xác nàng xuống giường rồi bỏ ra. Vương Long đứng bên kéo tấm vải trắng phủ mặt vợ ra nhìn lần cuối. Mặt nàng xám xanh không còn chút máu. Chàng vuốt tay lên trán nàng lạnh ngắt.

Niềm xúc động dâng tràn, không cầm lòng được chàng ôm chặt lấy thân thể lạnh cóng cứng đơ của nàng.

- Liên Liên, em chết thật rồi sao, em bỏ anh thật rồi sao?

Hai bờ vai chàng rung lên, mọi người phải khó nhọc lắm mới gỡ chàng ra khỏi xác nàng, chàng gào thét.

- Trời ơi, Liên Liên đã chết thật rồi.

Vì quá xúc động bệnh cũ của chàng tái phát. Mắt chàng hoa lên, lả người trong vòng tay của Lý Bân. Mọi người xôn xao, có tiếng la, tiếng gọi. Nhưng chàng đã không còn nghe được gì nữa.

- Tội nghiệp, cậu ta thương vợ quá.

Người ta đưa chàng vào y viện trước khi tẩn liệm xác Liên Liên và tiến hành việc tang lễ.

Đến y viện một lúc sau thì chàng tỉnh lại. Mặc dù các y sĩ hết lời khuyên, chàng cũng đòi trở về nhà. Việc chôn cất của Liên Liên không thể không có mặt chàng.

Khi chàng đến nhà thì mọi việc đã xong xuôi. Suốt đêm chàng ngồi trên chiếc ghế gần đầu quan tài. Có lúc mệt quá chàng đã ngủ thiếp ngay trên ghế. Người ta khuyên chàng vào giường nằm nghỉ chàng cũng không nghe.

Sáng hôm sau, đám tang Liên Liên được cử hành dưới một bầu trời ảm đạm, mưa lâm râm. Vương Long bước theo xe tang với một cõi lòng tan nát. Chàng như mất hết sức lực như ngày bị bịnh trước kia, không thể đi được nữa.

Những hòn đất lạnh lùng đắp xuống, chôn vùi người vợ trẻ còn đầy những mộng ước tương lai. Nhưng bây giờ thì đã hết, giữa cõi sống và cõi chết chỉ cách nhau một thước đất mà thật xa cách nghìn trùng.

Trời vẫn mưa, gió vẫn lạnh. Nấm mồ của Liên Liên được đắp lên cao dần...

Lý Bân đứng dưới trời mưa, đầu cổ áo quần ướt sũng. Ông đứng như ngây như dại như người mất hồn nhìn những người chung quanh lấp vùi thân xác đứa con gái thân yêu độc nhất của ông. Mặt ông đầy nước. Nước mắt của lòng già tuôn chảy pha nhòa với nước mưa của trời xanh vô tình.

Vương Long ngồi im bất động, chàng không còn khóc, nhưng nhìn mắt chàng người ta thấy rõ niềm tuyệt vọng sâu xa.

Thế rồi đám tang cũng xong. Đã tới lúc Liên Liên một mình nhận lấy niềm cô đơn của chính cuộc đời nàng.

Người ta dìu Lý Bân lên xe trở về nhà. Người ta đưa Vương Long trở lại bệnh viện...

Admin

Re: Bản tình ca muôn thuở?on Wed Apr 10, 2013 6:48 pm

avatar
Tước Hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chương 27

Vương Long trở lại nằm điều trị tại bệnh viện cũ. ở đó người ta có sẵn bệnh lý của chàng nên dễ dàng theo dõi để điều trị. Và vì lần trước căn bệnh chưa được dứt hẳn, lại không chịu giữ gìn rồi bị xúc động để cho bệnh tái phát nên vấn đề chữa trị gặp sự khó khăn hơn.

Trong những ngày đầu nằm ở bệnh viện, mỗi lần nghĩ tới Liên Liên, chàng lại xúc động đến rơi lệ, chàng chán nản tuyệt vọng chẳng còn thiết gì. Suốt ngày chàng nằm cô đơn trên giường, nghĩ tới lần bị bịnh trước, luôn luôn có Liên Liên bên cạnh chàng lại buồn tủi cho thân phận rủi ro bất hạnh của chàng. Chàng lại nhớ thương Liên Liên không ngớt.

Sáng hôm sau, Lý Bân vào thăm chàng. Chỉ có mấy ngày mà sắc diện ông hốc hác hẳn đi. Hai người đàn ông cùng nhìn nhau thiểu nãọ Lý Bân lên tiếng trước.

- Con người ta ai cũng có số phần, con không nên bi lụy làm gì.

Đôi mắt Vương Long rớm lệ.

- Lẽ ra câu nói vừa rồi phải là của con nói lên để an ủi cha. Chính cha là người đau khổ nhiều nhất, chỉ có mấy ngày mà cha mất hẳn sắc diện trước kia.

- Thật ra thì cha cũng không cầm được lòng đau đớn. Nhưng cha sẽ cố quên chuyện bi thảm này.

- Quên làm sao được hả cha? Sự ra đi của Liên Liên đã để lại một khoảng trống quá lớn trong gia đình ta. Rồi đây cuộc đời cha con mình sẽ ra sao?

- Con còn đau nên nằm điều trị ở đây cho thật bình phục rồi hãy nghĩ đến chuyện khác. Còn cha sẽ trở lại đoàn hát. Cha hy vọng công việc bận rộn sẽ làm cha quên đi những giây phút trống trải.

- Cha tính vậy cũng phải...

Lý Bân thở dài.

- Chưa chắc đâu con ạ, từ bao nhiêu năm nay cha sống trong đoàn hát lúc nào cũng có Liên Liên bên cạnh. Bây giờ trở lại hoạt động không có nó chắc cha cũng buồn lắm nhưng chẳng biết làm sao hơn.

- Cha dự tính chừng nào qua bên đoàn hát?

- Sáng mai.

Vương Long nghĩ một chút rồi nói với Lý Bân.

- Có lẽ con cũng không nằm ở trong này lâu đâu. Con định nằm ít ngày cho đỡ rồi về nhà nằm cho yên tĩnh hơn.

- Con phải liệu mà tính. ở nhà sẽ không có sẵn thuốc men, phương tiện để điều trị như ở đây.

- Vâng, con sẽ nhờ y sĩ cho toa mỗi tuần.

Sáng sớm hôm sau người nhà vào cho biết Lý Bân đã qua Tân Gia Ba với đoàn hát.

Tuy mang nỗi buồn sớm mất Liên Liên, nhưng nhờ sự tận tâm chăm sóc của các y sĩ, bệnh tình của chàng cũng thuyên giảm mau lẹ. Chỉ mười lăm ngày sau, chàng đã có thể thơ thẩn đi dạo ngoài vườn.

Ở lại bệnh viện thêm một tuần nữa, chàng xin về điều trị tại nhà. Trước khi về chàng đã ghi tựa một số sách nhờ cô y tá mua giúp và đem đến nhà riêng cho chàng.

Khi rời khỏi bệnh viện vị y sĩ căn dặn chàng phải ba ngày một lần trở lại để chích thuốc va mỗi tuần phải khám bệnh một lần.

Vương Long cám ơn vị y sĩ và ra xe trở về nhà.

Admin

Re: Bản tình ca muôn thuở?on Wed Apr 10, 2013 6:48 pm

avatar
Tước Hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chương 28

Những ngày nghỉ ngơi dưỡng bịnh, Vương Long đã tìm lại được một chút an nhàn thanh thản cho tâm hồn. Ngày hai buổi chàng ngồi đọc sách, hoặc chăm sóc những khóm hoa trong vườn mà Lý Bân đã trồng.

Bịnh tình của chàng gần như đã bình phục. Tuy vậy, bịnh của chàng là một căn bịnh cần điều trị lâu dài với sự nghỉ ngơi tối đa. Nhớ lời dặn mỗi tuần một lần chàng đến bệnh viện để tái khám.

Cứ mỗi lần đi như thế lúc ra về chàng lại ghé vào tiệm sách lựa mua ít cuốn. Chỉ trong vòng ba tháng, chàng đã tạo cho mình một tủ sách khá quí. Chàng tìm quên trong sách vở và chưa nghĩ tới việc trở lại đoàn hát.

Lần này trở lại khám bịnh, vị y sĩ đã cho Vương Long biết tình trạng sức khỏe của chàng rất khả quan. Nếu cố gắng điều trị chỉ độ ba tháng là bịnh sẽ dứt hẳn.

Chỉ cần ba tháng nữa ư? Đối với chàng bây giờ, đó không phải là vấn đề khó giải quyết. Nếu như cần nhiều thời gian hơn nữa, chàng cũng bằng lòng bởi vì chàng đã tìm được niềm vui trong sách vở.

Cám ơn viên y sĩ xong, Vương Long trở ra ngoài. Trong lúc hấp tấp chàng đụng phải một ông bác sĩ trẻ từ hành lang đi vào. Cả hai cùng khựng lại trên ngưỡng cửa.

- Xin lỗi ông.

- Xin lỗi bác sĩ.

- Vương Long!!

- Ồ, anh Tấn Hi.

Hai người ngỡ ngàng nhìn nhau. Vương Long bối rối. Người bác sĩ trẻ trước mặt chàng là một người bạn cùng lớp ở Cao Trung trước kia. Người bác sĩ đó đã nhận ra chàng, không cách nào có thể trốn tránh được nữa.

- Thật không ngờ! Vậy mà bạn bè bảo là anh đã chết. Tại sao lại có chuyện như thế được?

Trong một thoáng rất nhanh, Vương Long thấy cần phải giải thích cho Tấn Hi biết đầu đuôi câu chuyện để yêu cầu Tấn Hi giữ kín chuyện gặp chàng.

- Chuyện dài dòng lắm, anh có rảnh không? Tôi muốn được giải thích với anh.

Tấn Hi coi đồng hồ rồi lắc đầu.

- Tôi nóng lòng được nghe anh giải thích. Nhưng ngay bây giờ tôi chưa thể đi được. Tôi vừa đổi về đây từ hôm qua. Bây giờ tôi phải vào nhận chỉ thị làm việc.

- Thật tiếc. Vậy thì mình nói chuyện với nhau vào dịp khác vậy. Mỗi tuần tôi đến đây một lần.

- Anh bị bịnh gì thế?

- Bịnh tim.

- Như vậy thì mình sẽ còn gặp nhau nhiều, tôi muốn gặp anh và nói chuyện nội trong ngày hôm nay, anh có rảnh không?

- Hoàn toàn rảnh.

- Vậy mình hẹn nhau ở đâu bây giờ?

- Anh có bị ràng buộc giờ giấc gì về chuyện gia đình không?

- Tôi vẫn còn tự do. Từ lâu, tôi vẫn chủ trương sống độc thân là sung sướng nhất.

- Vậy thì, tôi mời anh tối nay lại nhà dùng cơm với tôi. Sau đó, mình tha hồ có thì giờ để mà tâm sự.

Vương Long ghi rõ địa chỉ của mình rồi trao cho bạn. Tấn Hi cất vào túi.

- Tôi sẽ lại anh vào khoảng sáu giờ.

Hai người bạn lại xiết tay nhau từ giã.

Tối đó, Tấn Hi đến đúng giờ, Vương Long ra cổng đón bạn. Nhìn ngôi nhà Tấn Hi khen.

- Anh ở đây khang trang mát mẻ quá. Thật là một nơi lý tưởng để đưỡng bịnh.

- Cám ơn anh, mời anh vào nhà cơm rượu đã sẵn sàng.

Hai người đưa nhau vào nhà. Vừa dùng cơm, hai người vừa nói chuyện.

- Suốt ngày hôm nay tôi vui vì gặp lại anh.

- Còn tôi, chắc chắn là vui hơn anh vì tôi được gặp lại một người bạn mà tôi tưởng đã qua đời!

- Cuộc sống của tôi thật ra gần đúng như thế.

- Tại sao? Chỉ nhìn thoáng qua thôi, tôi nghĩ anh không đến nỗi nào. Cuộc sống của anh có vẻ sung túc, thanh tịnh lắm.

- Hiện tại thì như thế. Anh chỉ thấy bề ngoài thôi. Ngôi nhà này thật ra không phải của tôi.

- Vậy thì của ai? Không phải anh một mình sống ở đây sao?

- Vâng, tôi sống một mình. Nhưng, nhà này là của cha vợ tôi...

- Anh đã lập gia đình? Vậy thì chị ấy đâu? Phải cho tôi chào hỏi chứ.

- Nhà tôi mất rồi anh ạ.

- Ồ! Tôi thật không ngờ, tôi có lời chia buồn cùng anh. Chị mất đã lâu chưa?

- Đã ba tháng rồi.

Hai người im lặng nhìn nhau rồi nhìn xuống bàn ăn.

- Tôi thật vô tình đã khơi lại nỗi buồn của anh.

- Không, Nỗi buồn của tôi nằm sẵn trong lòng, chẳng cần ai khơi ra nó cũng có sẵn. Chính tôi mới có lỗi, đã cho anh một nỗi buồn không đâu. Chắc chuyện của anh vui hơn, phải không?

Tấn Hi cười nhẹ.

- Nó không vui cũng chẳng buồn, nó tầm thường như con người của tôi.

Hai người cùng im lặng, một lúc sau Tấn Hi lên tiếng.

- Anh chưa kể cho tôi nghe câu chuyện tại sao anh lại bỏ ra đi và loan tin trong bạn bè là anh đã chết? Anh có biết là chuyện gì xảy ra sau khi bạn bè nghe tin anh chết không?

- Chuyện gì hả anh?

- Họ họp ở trường cũ và làm lễ cầu hồn cho anh!

- Tôi thật không ngờ!

- Nhiều người đã xúc động đến chảy nước mắt khi nhắc tới anh. Anh là một người bạn tốt. Bởi thế hôm nay gặp lại anh, tôi muốn nghe anh giải thích về hành động của anh. Nói thật suốt ngày hôm nay tôi mừng vì gặp lại anh nhưng đồng thời tôi cũng rất ấm ức trong lòng vì có cảm tưởng như mình bị lừa gạt về mặt tình cảm. Dĩ nhiên tôi biết anh không muốn thế, khi anh tung tin đó ra chắc là anh có lý do riêng.

Vương Long ngồi cúi đầu im lặng, câu nói của Tấn Hi thật thấm thía. Chàng đâu có ngờ bạn bè thương yêu chàng đến thế. Vậy mà chàng đã quên hết họ, nếu như biết trước ngoài tình yêu ra, chàng còn có tình bạn, chàng có thể hành động như đã hành động không?

- Tôi thật có lỗi với tất cả mọi người. Nếu như anh và bạn bè biết được nỗi khổ tâm của tôi, biết được lý do tại sao tôi phải làm như vậy chắc là sẽ tha thứ cho tôi một phần.

- Nhưng anh đã gặp chuyện gì?

Bằng một giọng xúc động, Vương Long kể rõ đầu đuôi câu chuyện của chàng cho Tấn Hi nghe. Từ đầu tới cuối Tấn Hi ngồi im lặng cho đến khi Vương Long dứt lời. Cả hai cùng trầm mặc im lặng. Một lúc lâu Tấn Hi vẫn chưa chịu mở lời, chàng ta nằm ngả mình trên ghế dựa có vẻ suy nghĩ mông lung.

Đêm đã vào khuya, ánh trăng lên cao, sương trời nhuốm lạnh, cảnh sắc trở nên huyền ảo lạ lùng. Chờ lâu vẫn không thấy Tấn Hi lên tiếng, Vương Long nói tiếp:

- Tôi đã kể rõ câu chuyện cho anh nghe, chỉ xin anh một điều, xin anh đừng cho ai biết là tôi còn sống. Từ nay tôi sẽ sống ẩn thân hơn, để đừng xảy ra trường hợp gặp lại người quen, như tôi gặp anh.

Tấn Hi từ từ ngồi thẳng dậy, mắt nhìn chăm chú vào Vương Long.

- Chậm rồi.

- Sao? Anh đã tiết lộ cho ai biết là tôi còn sống?

- Chưa, tôi chưa nói với ai cả.

Vương Long thở phào nhẹ nhõm như trút được sự lo âu.

- Vậy thì tại sao anh bảo là chậm rồi?

- Vì, tôi muốn cho anh biết, sự ẩn tích mai danh của anh đã trở thành vô ích, không cần thiết. Bởi vì...

Tấn Hi ngập ngừng, Vương Long vội hỏi:

- Vì sao?

- Vì, Trương Tú không còn ở cõi đời này nữa, Trương Tú đã chết, chết thật chớ không phải chết giả như anh.

- Trời!!

Vương Long nhỏm người như ngồi trên đống lửa, chàng như muốn chồm về phía Tấn Hi.

- Vô lý! Vô lý!

Giọng Tấn Hi vẫn trầm đều, như thoát ra tữ cõi hư vô.

- Vâng vô lý thật! Cuộc đời đầy sung sướng hạnh phúc lẽ ra Trương Tú phải hưởng tới già mới phải. Nhưng sau khi nghe chuyện của anh, với cái chết của Liên Liên, nào có khác gì cái chết của Trương Tú đâu.

Hai tay Vương Long ôm đầu khổ sở.

- Cuộc đời sao lắm cảnh trớ trêu, tàn nhẫn, kẻ đáng chết thì không chết, còn kẻ đáng sống lại phải chết.

- Điều đó cho thấy rằng cuộc đời thật là hư ảo. Nếu như anh biết cuộc đời của Quán Anh đã gặp những chuyện gì, chắc anh còn đau lòng hơn.

- Còn chuyện gì nữa? Anh làm ơn nói hết cho tôi nghe.

- Nếu như tôi biết anh bi lụy quá như thế này, tôi đã không nói tới chuyện Trương Tú. Tôi quên là anh đang bị đau tim.

- Anh đừng ngại cho tôi. Thật tình tôi chẳng còn tha thiết tới sự sống!

Tấn Hi đứng dậy.

- Khuya rồi, mình nên chấm dứt câu chuyện ở đây, anh nên đi nghỉ.

Nhưng Vương Long đã nắm chặt cánh tay Tấn Hi keó xuống, giọng chàng khẩn thiết.

- Anh hãy tiếp tục kể cho tôi nghe. Quán Anh đã gặp nỗi bất hạnh gì?

Tấn Hi chăm chú nhìn Vương Long, chàng thở dài ngồi xuống.

- Được rồi tôi nói hết cho anh nghe...

Ngừng một chút như để nghĩ ngợi, Tấn Hi hỏi:

- Anh còn nhớ cha của Quán Anh là công chức cao cấp của bộ giáo dục?

- Vâng.

- Tôi không nhớ rõ đích xác khoảng thời gian, nhưng chừng hai hay ba năm gì đó, sau ngày anh bỏ đi. Cha nàng nhận được công lệnh ra ngoại quốc phục vụ, hình như là để nghiên cứu một dự án gì đó to lớn lắm. Khoảng thời gian cha nàng phải đi cũng lâu tới hai ba năm. Tôi nhận được thiệp mời dự đám cưới của Trương Tú gửi cho, tôi có hơi ngạc nhiên vì sự học của Trương Tú chưa thành mà đã lập gia đình nên tò mò hỏi và được Trương Tú giải thích nên tôi mới biết rõ.

Tấn Hi lại ngừng, bật lửa mồi một điếu thuốc.

- Vì chuyến công du quá lâu, nên cha nàng dự tính hoàn thành gia thất cho nàng rồi mới đi. Nên đám cưới mới được cử hành gấp như vậy. Xong đâu vào đó, vợ chồng Trương Tú ở tại biệt thự của họ Miêu, còn cha nàng đưa cả gia đình đi ngoại quốc.

Tấn Hi thở dài trầm giọng.

- Nào ngờ đó là chuyến đi tử biệt. Con tàu đưa gia đình nàng gặp bão bị chìm. Quán Anh nhận được tin đó giữa lúc đang hưởng tuần trăng mật.

Vương Long ngồi im bất động như chết cứng trên ghế.

- Suy cho cùng, cuộc đời thật là lắm tử biệt sinh ly. Con người sống đó rồi chết đó. Giữa sự sống và sự chết cách nhau có một bước. Và so ra nỗi buồn của hai người, Quán Anh có phần chịu đau khổ hơn.

Giọng Vương Long lạc hẳn.

- Tôi không ngờ nàng gặp nhiều đau khổ như thế. Thảo nào khi tôi đóng vai người hát dạo trở về, tôi thấy nàng có vẻ xanh xao gầy ốm hơn, mặc dù nét đẹp của nàng không mấy thay đổi và Miêu gia trang thì có vẻ hoang vắng cô tịch.

- Khi anh trở về thì cha mẹ và hai em của nàng đã gặp nạn hai ba năm rồi.

- Còn Trương Tú đã chết bao lâu?

- Gần một năm nay. Đám táng của Trương Tú tôi không dự được.

- Anh có biết Trương Tú vì sao mà chết không?

- Tai nạn xe hơi! Thật Quán Anh gặp toàn cảnh đau lòng. Những người thân yêu nhất cứ chết bất đắc kỳ tử.

Hai người lặng lẽ ngồi bên nhau. Không khí mang đầy sự thê lương chết chóc. Một cơn gió lạnh thoảng qua, một đám mây đen từ phương tây kéo lại che khuất cả mặt trăng.

- Trời sắp đổ mưa.

Vương Long như không nghe câu nói của Tấn Hi. Chàng vẫn ngồi im bất động, vẻ mặt bi thiết đôi mắt chìm đắm vào cõi mông lung.

Chợt chàng lên tiếng.

- Tôi phải về Nam.

- Anh quyết định như vậy là đúng. Hiện tại, Quán Anh đang sống cảnh cô đơn buồn thảm, anh nên trở về với nàng.

- Tôi sẽ về, tôi phải về. Trên cõi đời này, nàng chẳng còn ai thân thích, chẳng còn ai thương yêu.

Gió lạnh đêm khuya thổi đám mây đen che khuất mặt trăng xô chếch một bên. Chỗ hai người ngồi ánh trăng lại sáng soi, diệu vợi...

Admin

Re: Bản tình ca muôn thuở?on Wed Apr 10, 2013 6:48 pm

avatar
Tước Hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chương 29

Vị y sĩ điều trị cho Vương Long lắc đầu.

- Ông không nên đi về miền Nam lúc này. Bịnh tình của ông tuy có thuyên giảm, nhưng sự nghỉ ngơi và tránh xúc động vẫn là điều cần thiết.

Tấn Hi nhìn Vương Long.

- Anh thấy chưa? Anh nên nghỉ ngơi độ một tháng nữa cho bịnh đỡ hẳn rồi hãy về gặp Quán Anh.

- Một tháng? Tôi sợ là không đủ kiên nhẫn đợi một tuần.

- Tại sao anh lại gấp như thế? Anh xa Quán Anh đã bảy tám năm nay rồi, đợi thêm một tháng nữa cũng không quá đáng đâu.

- Trước kia khác, bây giờ khác. Lúc trước tôi xa nàng vì nghĩ rằng nàng sẽ sống hạnh phúc bên Trương Tú. Bây giờ, mỗi khi nghĩ đến việc nàng phải cô đơn một mình tôi chịu không được.

Vị y sĩ điều trị lắc đầu.

- Ông hiểu rõ cách điều trị bịnh tim ra sao. Uống thuốc là cần, nhưng thật sự không cần bằng sự nghỉ ngơi và giữ cho tâm hồn được thanh thản. Với tư cách của một y sĩ, tôi khuyên ông chưa nên đi xa lúc này. Nhưng nếu ở lại mà ông đầy những lo âu bứt rứt thì ông cứ việc đi. Có điều ông nên nhớ lời tôi dặn, cố tránh sự mệt mỏi và xúc động. Tôi sẽ kê toa cho ông đủ thuốc đùng trong vòng mười lăm ngày. Khi ông trở lại Đài Bắc, nhớ ghé y viện ngay.

Vị y sĩ lấy ra những thứ thuốc cần thiết, căn dặn Vương Long uống. Chàng cám ơn cùng Tấn Hi đi ra. Ra tới cổng y viện, Tấn Hi đứng lại.

- Tôi ân hận đã nói chuyện Trương Tú cho anh nghe không đúng lúc.

- Anh nói đdúng lúc lắm chứ. Tôi mang ơn anh thật nhiều vì tôi sắp gặp lại Quán Anh trong những ngày sắp tới này.

- Vậy chúc anh đi bình an và tìm lại được hạnh phúc.

Vương Long kêu một chiếc xe trở về nhà lấy hành lý.

Hành lý chàng đã sắp xếp xong từ ngay cái đêm nói chuyện với Tấn Hi. Ba giờ mới có một chuyến tàu về Nam, nhìn đồng hồ mới mười giờ hơn, chàng không biết làm gì cho hết thì giờ. Chàng chợt nhớ tới Liên Liên, từ nửa tháng qua chàng chưa thăm mộ vợ, chàng ghé qua phố mua một bó hoa rồi lên xe ra nghĩa trang thăm mộ nàng. Ngôi mộ đã được xây cất sau tang lễ, được trồng hoa chung quanh. Những cành hoa mọc lên sắp sửa trổ nụ. Buổi trưa, nghĩa trang thật vắng bóng người. Chàng đặt bó hoa trên mộ, đốt nhang cắm vào bát hương rồi lặng lẽ ngồi cuối mộ vợ.

Nỗi buồn lại xâm chiếm trái tim chàng. Chàng nhớ lại những kỷ niệm đã chung sống với Liên Liên. Những kỷ niệm không làm chàng say đắm nhưng khá đẹp, dịu dàng, thiết tha, êm thấm. Liên Liên là một người tình, một người vợ hoàn toàn. Nàng sẽ tiếp tục hoàn toàn nếu như nàng còn sống. Chàng hối tiếc vì con tim chàng đã không thể dành trọn vẹn cho nàng khi nàng còn sống tới khi nàng chết.

- Liên Liên, đó không phải là lỗi tại anh. Tình yêu anh đã dâng hiến cho Quán Anh trước khi gặp em.

Chàng nhớ lại quãng đời đã qua và chua chát nhận ra rằng chính khoảng thời gian chung sống với Liên Liên, chàng đã được sung sướng thảnh thơi nhất. Vậy mà chàng đã không thể chung thủy với nàng.

Vương Long đứng dậy không dám nghĩ tiếp. Chàng đốt thêm nhang, mùi thơm thoảng trong gió. Nghĩa trang buổi trưa thật buồn thật diệu vợi. Vương Long sợ nghĩ ngợi, chàng lưu luyến Liên Liên, yêu thích vẻ thanh tịnh buồn bã của nghĩa trang nên nấn ná mãi không nỡ rời.

Ngước nhìn khoảng trời xanh lãng đãng vài đám mây trắng trôi đật dờ, chàng tưởng tượng ra phút gặp lại Quán Anh. Chàng như trông thấy niềm ngạc nhiên sung sướng trong mắt nàng.

Đã gần tới giờ xe lửa chạy, Vương Long đứng dậy thắp thêm một nén hương, chàng đứng lặng khấn thầm trong trí.

- Liên Liên, hãy hiểu cho tâm sự của anh. khi sống em đã thông cảm, tha thứ cho anh, thì khi chết, linh hồn em linh thiêng, anh tin là em sẽ hiểu anh hơn. Anh sẽ nhớ em suốt đời và sẽ đem Quán Anh lại thăm em.

Một cơn gió thoáng qua, dật dờ nhang khói, lay động ngọn cỏ. Chàng tưởng như linh hồn của Liên Liên về, chứng giám cho lòng thành của chàng.

Mặt trời đã đứng bóng, chàng bước ra khỏi nghĩa trang mang theo tâm sự nửa bùi ngùi xúc động, nửa mơ màng hạnh phúc.

Chàng trở về nhà viết lá thư cho Lý Bân báo tin chàng có việc sẽ về Nam, không biết bao lâu mới trở về, mà có khi chàng sẽ chẳng trở về nữa. Bỏ lá thư xong, sắp xếp mọi chuyện xong xuôi, chàng xách vali rời khỏi nhà Lý Bân. Một tương lai khác đang chờ đón chàng...

Admin

Re: Bản tình ca muôn thuở?on Wed Apr 10, 2013 6:49 pm

avatar
Tước Hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chương 30

Ngôi biệt thự của nhà họ Miêu đã hiện ra trước mắt. Chàng dừng chân cố nén niềm vui sướng, xúc động. Chàng đứng lặng hồi lâu để ngắm nhìn căn nhà mà trước kia chàng cho là cao sang, xa lạ, giờ đây là một cảm giác thân yêu diệu vợi. Bởi vì nó đang che chở bảo bọc người chàng yêu thương nhất đời.

Chân bước vội, tim đập rộn ràng, chàng dừng lại trước cổng ngay dưới gốc cây bạch dương. Cổng khoá! Quán Anh không có ở nhà sao? Chàng hơi thất vọng. Nhìn vào phía trong, mọi cửa sổ, cửa chính đều đóng kín. Ngôi nhà có vẻ hoang vắng tiêu điều. Hoa viên, lối đi ngày nào tươi tốt, thứ tự sạch sẽ và rực rỡ mà ngày nay cỏ mọc, xác xơ...

Vương Long đứng nhìn ổ khoá phân vân lưỡng lự, đang lúc định cất tiếng gọi chàng thấy một bóng người thấp thoáng sau cành lá. Mừng rỡ, chàng nhìn kỹ, nhận ra bóng người đó là một người đàn bà, chắc là một người làm ở đây. Chàng gọi lớn.

- Bà ơi! cho tôi hỏi thăm một chút.

Chàng phải gọi tới ba lần, người đàn bà mới nghe tiếng, nhìn ra.

- Ông hỏi gì?

- Cô Quán Anh có nhà không hả bà?

- Ông hỏi bà Trương?

- Vâng! bà Trương?

Người đàn bà chăm chú nhìn chàng rồi nhẹ lắc đầu.

- Bà Trương đi vắng rồi.

- Bà ấy đi đâu?

- Tôi không biết!

- Chừng nào về?

- Tôi không biết.

- Bà là người làm của gia đình này phải không?

- Vâng, tôi trông coi tòa biệt thự này.

- Vậy thì tại sao bà không biết là chủ đi tới bao giờ về?

- Tôi coi nhà thì biết coi nhà thôi, còn chủ đi đâu, bao giờ về làm sao tôi biết được!

Bà ta trả lời chàng không mấy thiện cảm.

- Tôi là một người bạn thân của ông bà Trương. Từ nhiều năm nay tôi không gặp lại hai người. Khi hay tin ông Trương mất nên về thăm. Nếu như bà Trương gặp lại tôi, bà ta sẽ mừng lắm.

Ánh mắt người đàn bà đã biểu lộ một chút thiện cảm, bà ta chăm chú nhìn chàng.

- Khi nào bà Trương về, nói có ông họ Đỗ từ xa về thăm. Tối nay tôi sẽ trở lại.

- Tôi sợ rằng tối nay ông chưa gặp được chủ tôi. Ông đừng trở lại mất công.

- Tại sao vậy, bà Trương đi xa à?

- Vâng, chủ tôi đi du lịch.

- Đi từ bao lâu?

- Sáu tháng rồi. Khi đi, bà dặn tôi ở nhà coi nhà tử tế, lâu lắm bà mới về.

- Bà đi một mình hay đi với ai?

- Một mình!

Vương Long im lặng không hỏi nữa. Chàng không thể mất đi niềm hy vọng. Nàng đi du lịch rồi cũng sẽ trở về. Có lẽ vì sống quá cô quạnh nên nàng mới đi để khuây khỏa. Chàng nói với người quản gia.

- Thôi được, tôi ở ngay thị trấn này và còn ở lại đây lâu, thỉnh thoảng tôi sẽ ghé lại, nếu bà Trương có về bất ngờ, nhờ bà hãy đưa tấm danh thiếp này giúp tôi.

Chàng rút tấm danh thiếp, gạch bỏ chữ Trương Tú A, viêt' vào chữ Đỗ Vương Long, rồi chàng viết thêm.

"Người chết đã sống lại và trở về. Nếu về, đừng đi đâu nữa nhé. Mong tái ngộ"

Chàng đưa cho bà quản gia, cám ơn bà ta rồi trở lại con đường cũ. Tới ngã ba, chàng rẽ về phía nhà.

Chàng dừng lại ở trước cổng. Ngôi nhà cũ vẫn như xưa không có gì thay đổi ngoài vẻ cũ kỹ hơn trước. Xưởng mộc nằm trong dãy nhà ngang, phía sân trước vẫn nhộn nhịp bóng người làm việc. Chú chàng từ trong xưởng mộc bước ra, lưng còng phải chống gậy, nhưng đầu ngửng cao, tóc bạc trắng.

- Chú! Chú ơi!

Chàng la lên rồi chạy lại. Ông chú giật mình ngơ ngác, đã lâu rồi, tiếng "chú" đối với ông đã trở thành xa lạ. Trong lúc ông còn đang ngơ ngác thì một bóng người đã lướt tới trước mặt hai cánh tay dang rộng ôm choàng lấy ông.

- Chú, Vương Long của chú đã về đây.

- Vương Long! Vương Long!!

Ông chú lặp lại với thái độ hốt hoảng. Người ta đã nói với ông Vương Long chết rồi. Vậy kẻ nào đang tự nhận là Vương Long đùa dỡn với ông đây? Hay hồn ma của Vương Long hiện về.

- Vâng! Vương Long của chú đã về đây! Vương Long còn sống chứ chưa chết đâu.

- Con! Con!!

Ông chú đã nhận ra người đang ôm chặt lấy ông chính là đứa cháu thân yêu bằng da bằng thịt chứ không phải là hồn ma. Niềm vui mừng sung sướng chợt đến làm ông nghẹn ngào không nói nên lời.

- Vâng! con đây!

- Vậy mà người ta bảo con đã chết. Cám ơn trời phật cháu tôi còn sống.

Mọi người trong xưởng cũng đã chạy ra, vây quanh hai người, mỗi người nói một câu, phút chốc sân nhà huyên náo tiếng nói cười mừng rỡ. Bà thím từ trong nhà nghe huyên náo chạy ra. Thấy Vương Long bà đứng khựng lại hai chân run bắn cơ hồ muốn té. Rồi, bằng tất cả sự cố gắng bà chạy lại Vương Long ôm chầm lấy chàng.

Thấy niềm hân hoan sung sướng của chú thím, Vương Long không khỏi ân hận về hành động đã qua của chàng.

- Con đã hành động như một kẻ điên rồ, ích kỷ. Con thật là vô ơn đối với chú thím, từ nay con sẽ ở lại đây mãi mãi để phụng dưỡng chú thím.

Vừa nói chàng vừa dìu chú thím vào trong nhà.

Admin

Re: Bản tình ca muôn thuở?on Wed Apr 10, 2013 6:49 pm

avatar
Tước Hiệu[BQT] Điều Hành Tối Cao

[BQT] Điều Hành Tối Cao

Chương kết

Những ngày đầu mới trở về, đầy vui mừng háo hức, thăm hỏi đã qua. Quán Anh đi du lịch vẫn chưa trở về. Vương Long nghĩ tới việc sắp xếp công việc giờ giấc cho đỡ trống trải hơn. Vì đang trong thời kỳ dưỡng bệnh, nên chàng chỉ có thể đi dạo, đọc sách và nghỉ ngơi. Đồng thời cho sửa lại ngôi nhà đang ở được khang trang đầy đủ hơn. Chàng cho đóng một ít kệ sách, tạo cho chàng một thư viện riêng. Xong tất cả những việc đó, một tháng đã trôi qua. Quán Anh vẫn chưa về.

Chàng tiếp tục chờ đợi. Những ngày tháng qua, đến năm cũng rụng xuống dần dần. Một năm, hai năm rồi ba năm trôi qua, nàng vẫn biệt tăm. Những đau khổ, mỏi mòn chờ đợi chồng chất thêm trong tim.

Nàng đi đâu? Tại sao lại đi lâu quá như vậy? Bao giờ nàng mới chịu trở về? Bao giờ ta mới gặp được nàng?

Tâm trí chàng bắt đầu xốn xang bất định. Đã tới lúc chàng không còn chịu đựng được sự chờ đợi nữa. Chàng phải lên đường đi tìm nàng, dù chẳng biết nàng ở đâu, còn sống hay đã chết. Điều cần nhất là phải lên đường tìm nàng, đi bất cứ nơi đâu, khôn g chần chờ được nữa.

Thế rồi buổi sáng hôm sau, khi trời còn mờ sương, một vai mang hành lý, một vai vác cây đàn, chàng lên đường.

Chàng đi tìm một cánh chim vô định.

Chàng đi và tiếp tục đi mãi, đi hết đảo Đài Loan, qua Hương Cảng sang Tân Gia Ba... Hết tiền chàng trở về nhà lấy thêm rồi tiếp tục đi.

Nhưng người đi tìm thì bền chí quyết lòng mà kẻ được tìm vẫn biệt tăm.

Ba năm nữa trôi qua, tài chánh chàng dần dần khánh kiệt. Hết tiền chàng lại đi hát dạo kiếm tiền để tiếp tục đi tìm nàng.

Sức khỏe chàng dần dần bị hao mòn vì những gian lao cực trí. Nhưng chàng vẫn không ngã lòng, vẫn đi hết mọi nơi tiếp tục tìm kiếm...

Chàng trở lại Đài Bắc, viếng thăm mộ phần Liên Liên, đi qua những cánh đồng quê, những cánh rừng, những thành phố cũ.

Rồi một buổi chiều chàng trở về Hương Cảng. Trong lúc thả bộ đi qua các đường phố, Vương Long nhìn thấy những bản quảng cáo của đoàn hát Thiên Nga. Đoàn hát đang trình diễn ở đây. Nhớ tới những người anh em nghệ sĩ cũ, những người đối xử với chàng thật chân tình, mà mấy năm nay chàng chẳng hề nhớ tới họ, Vương Long tìm đến rạp hát họ đang trình diễn. Đúng vào cái rạp hát mà mười năm trước chàng đã đói khát khốn khổ vào ngủ nhờ ở đó. Trái đất này thật quá nhỏ bé, thế mà ta và Quán Anh mãi chẳng gặp nhau.

Vương Long vào rạp hát, mọi người đều mừng rỡ khi gặp lại nhau. Trúc Can đã lập gia đình và có ba con. Sau những câu chào hỏi, Trúc Can vỗ vai Vương Long.

- Tôi có chuyện này muốn nói với anh.

- Chuyện gì thế Trúc Can?

- Cách đây chừng hơn một năm, có một người đàn bà rất đẹp đến tìm anh.

- Một người đàn bà đến tìm tôi?

- Vâng, thật ra, từ ngày đoàn trình diễn những vở ca nhạc kịch của anh sáng tác, không thiếu gì những nữ khán giả đủ mọi lứa tuổi đến hỏi thăm và muốn làm quen với anh. Có điều trường hợp này lạ lắm, nên tôi nghĩ phải nói cho anh nghe.

Vương Long hồi hộp.

- Chuyện lạ ra sao?

Nghĩ ngợi một chút như để sắp xếp câu chuyện, Trúc Can mới nói.

- Dạo đó, đoàn hát đang trình diễn ở Tân Gia Ba, liên tiếp nhiều tuần lễ, anh em nghệ sĩ trong đoàn để ý, thấy một nữ khán giả thật đẹp, thật buồn lặng lẽ ngồi coi ở hàng ghế đầu, vở nhạc kịch "Tình vương đến chết" mà ở phần cuối có bài hát "Bản tình ca muôn thưở" đó. Bà ta coi đi coi lại vở kịch nhiều lần. Và cứ mỗi lần tiếng hát từ trong hậu trường vọng ra thì bà ta cúi đầu buồn bã đưa khăn lên lau nước mắt.

Ngừng một chút Trúc Can tiếp.

- Một hôm sau giờ vãn hát, bà ta vào hậu trường hỏi thăm về anh, hỏi thật kỹ. Bà ta hỏi rằng cái tên Tôn Tử Ái là tên thật hay bút hiệu. Bà ta có thể gặp anh được không?

- Anh trả lời sao?

- Tôi bảo bà ta đó là tên thật. Và anh không còn cộng tác với đoàn hát từ lâu, nên không biết địa chỉ của anh ở đâu.

- Bà ấy có nói muốn gặp tôi vì mục đích gì không?

- Không, nhưng khi tôi trả lời, bà ta có vẻ thất vọng lắm.

- Bà ta có cho anh biết tên không?

- Ngay lúc đó thì không. Nhưng một tuần lễ sau, tôi đưa nhà tôi vào y viện vì nhà tôi đau bất ngờ thì gặp bà ta cũng nằm điều trị tại đây.

Trúc Can thở dài nói tiếp.

- Bà ta bị bịnh bất ngờ và khá nặng. Và, thật là một sự tình cờ số mạng, vợ chồng tôi đã giúp cho bà ta đến nơi an nghỉ cuối cùng.

Vương Long giật mình.

- Bà ấy chết rồi sao?

- Vâng, bà ta bị đau chừng nửa tháng sau thì qua đời. Trước khi chết bà ta tỏ ý nghi ngờ Trương Tú A không phải là tên thật của anh, vì khi coi vở kịch bà ta có linh cảm anh là người mà bà ta đang tìm kiếm. Một người họ Đỗ tên Vương Long.

Vương Long hỏi giọng chàng lạc hẳn đi.

- Còn bà ta tên gì?

- Người họ Miêu tên Quán Anh... Bà ta là người giầu có nhưng không có họ hàng gì. Bà ta có cho chúng tôi một số tiền và gửi một gói vật dụng, dặn rằng khi nào gặp một người tên Đỗ Vương Long người miền Nam thì trao giúp...

Hai tai Vương Long ù đi, chàng lảo đảo ôm lấy đầu, không còn nghe Trúc Can đang nói những gì.

Trời bỗng chuyển mưa đổ ào ào.

Trong nghĩa trang buồn, Vương Long đứng chết lặng trước ngôi mộ của Quán Anh.

Mặc cho cơn mưa bất ngờ đổ xuống. Những hạt mưa nặng hột rơi xuống rát buốt thịt da. Đầu cổ quần áo chàng ướt sũng, nhưng Vương Long vẫn đứng bất động.

Những điều Trúc Can tiết lộ đã cho chàng hiểu được một phần nào tâm sự của Quán Anh.

Nàng không tin là chàng đã chết!

Nàng đã đi tìm chàng!!

Nhưng giữa chàng và nàng như hai chấm ở hai nơi, trên một đường chu vi.

Chu vi đó có quay, nhưng hai điểm đen vẫn bất động, nên chẳng bao giờ gặp lại được nhau.

Định mệnh thật quá khắc khe tàn nhẫn!

Ba năm liền tìm kiếm mà chẳng gặp được nhau. Ai bảo trái đất này nhỏ bé? Đối với cuộc tình giữa chàng và nàng, trái đất này mênh mông bát ngát mịt mù xa thẳm bao la.

Chỉ có mười năm trời mà chàng đã gặp quá nhiều sinh ly tử biệt! Đầu óc chàng u mê, đau đớn khôn cùng.

Chàng qua thăm mộ nàng để làm gì? Đối với sự sống, chàng cảm thấy quá mong manh. Đối với cuộc đời chàng thấy quá nhiều bất trắc.

Chàng đứng chết lặng trước mộ phần của nàng, mạch máu như se lại, nước mắt như cạn khô, trái tim như muốn nổ tung, hơi thở như nghẹn tắc.

Chàng đứng thật lâu, mặc cho gió mưa vùi dập. Nghĩa trang sũng ướt. Trên cành cao một con chim chiêm chiếp gọi đàn. Sau cơn mưa rào đổ xuống, nó đã mất bạn! Như cuộc đời chàng đã mất Quán Anh.

Mộng khó bền
Ngàn năm vương vấn
Mắt thẳm mông lung
Vì em vĩnh viễn
Sương tuyết đầy hồn
Ôm ấp tương tư
Mòn đời lê gót viễn du
Tìm em chẳng gặp
Hoang vu ngút hồn
Nhạc tình còn vọng
Ca khúc xôn xao
Ngập tràn thấu tận trăng sao
Bài ca muôn thưở em nào có hay
Lạc cung sầu khúc
Lạc bước trần gian
Mòn con mắt thẳm ngút ngàn
Thoáng bay theo gió lời vàng bặt âm
Mây trắng bay về núi
Chim bay mỏi cánh rồi
Mắt người tình lạnh xa xôi
Trăm năm hạnh phúc môi cười vỡ tan.

Nhạc khóc lời than, bài ca ngày nào chàng hát cho nàng nghe bỗng nhiên trở về trong tâm trí. Những hàng cây, những ngôi mộ trước mắt mờ dần. Chàng tưởng như đang sống lại cái đêm văn nghệ ngày nào, chàng đứng trên sân khấu, vừa hát vừa nhìn nàng đứng tựa mình vào cây. Màu áo trắng, ánh mắt lung linh diệu vợi... Và trong mùi ẩm mốc của nghĩa trang sau một cơn mưa, chàng tưởng như là mùi hương dịu dàng của cành lan tím mà nàng đã tung lên cho chàng.

Trong cõi lòng ngây ngất nhớ về dĩ vãng, chàng từ từ gỡ cây vĩ cầm đeo trên vai. Tiếng đàn cất lên réo rắt nghẹn ngào. Lời ca thoát ra như quyện vào trời vào đất. Bài ca như lời trăn trối sau cùng. Tiếng đàn chưa dứt, lời ca chưa xong mà chàng tưởng như trái tim thức giấc nhói đau... Hơi thở chàng như tắc nghẹn, âm thanh bài hát chàng ca không còn tiếng nữa. Hai chân bủn rủn. Chiếc đàn rơi xuống. Chàng quị ngã, úp mặt trên phần mộ nàng...

Cái ngã của chàng gây ra một tiếng động, như tiếng chân người nặng bước. Như một tảng đá rơi, một thân cây đổ khiến con chim lạc đàn đậu gần đó sợ hãi vụt bay lên cao...

HẾT

Sponsored content
Sponsored content
Tước Hiệu

Về Đầu TrangThông điệp [Trang 2 trong tổng số 2 trang]


Chuyển đến trang : Previous  1, 2

« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Quyền hạn của bạn:

Bạn không có quyền trả lời bài viết

 

--